Khai Bút



Ình ịch đêm qua trống các làng
Ai ai mà chẳng rước xuân sang
Rượu ngon nhắp giọng đưa vài chén
Bút mới xô tay thử một hàng
Ngoài lũy nhấp nhô cò cụ tổng
Cách ao lẹt đẹt pháo thầy Nhang
Một năm một tuổi, trời cho tớ,
Tuổi tớ trời cho, tớ lại càng …
Nguyễn Khuyễn

Ngẫu Hứng


Nghĩ đời mà ngán cho đời
Co cóp làm sao được với trời
Chép miệng lớn đầu to cái dại
Phờ râu chịu đấm mất phần xôi
Được thua hơn kém lưng bầu rượu
Hay dở khen chê một trận cười
Dựa gối bên mành toan hóa bướm
Gió thu lạnh lẽo, lá vông rơi

Muốn Lấy Chồng


Bực gì bằng gái chực phòng không ?
Tơ tưởng vì chưng một tấm chồng
Trên gác rồng mây ngao ngán đợi
Bên trời cá nước ngẩn ngơ trông
Mua vui, lắm lúc cười cười gượng
Giả dại, nhiều khi nói nói bông
Mới biết có chồng như có cánh
Giang sơn gánh vác nhẹ bằng lông

Thơ tình đừng hỏi tại sao tôi yêu em




Em đừng hỏi tại sao tôi yêu em
Tôi chẳng có câu trả lời nào cả
Gói hồn tôi nhờ em cất giữ
Biết người ta có chịu ưng lòng?

Đừng hỏi tại sao tôi nhớ em
Câu trả lời chỉ là im lặng
Ngày xa cách tưởng mười năm không gặp
Hoa héo tàn như thiếu nửa giọt sương

Lần gặp gỡ có phải là định mệnh?
Bóng hình em tiềm thức mãi nghĩ suy
Yêu là yêu không ai trả lời được
Tại sao nàng cho lãng tử chờ mong?

Đừng hỏi nhé người con gái tôi yêu

Để tôi đốt chút lửa tình sưởi ấm
Mùa đông về không hề se lạnh
Tuy rằng em giờ chưa cạnh bên tôi.

Nguồn sưu tầm

Đầu xuân và nỗi nhớ



Ta lại nhớ nhiều, buổi chiều nay
Ngoài kia, mưa bụi lất phất bay
Lòng ta lạnh lẽo bên nỗi nhớ
Chẳng biết cùng ai để tỏ bày.

Ta nhớ quá nhiều, buổi chiều nay
Đông tàn, xuân tới, ngập heo may
Ai ơi, nỗi nhớ, còn hiu hắt
Chẳng thể làm sao được đủ đầy.

Ta lại nhớ nhiều, lúc xuân sang
Ngắm xuân mà lòng lại ngỡ ngàng
Bao mùa xuân nhỉ, bên nỗi nhớ
Nhớ hoà trời đất, nhớ mênh mang.

Mây trắng ngẩn ngơ, trộn khói bay
Gió vờn bóng gió, suốt đêm ngày
Mênh mang điệu nhạc, xuân đưa tới
Rượu nồng chưa cạn, đã ngà say.

Nỗi nhớ đầu xuân, mãi ngập lòng
Bóng người trong mộng, mãi chờ mong
Người đi nơi ấy nhiều nỗi nhớ
Nỗi nhớ đầu xuân, nhớ đỏ lòng.

Sóng hờn


Mấy mùa xa 

Anh chưa về lại
Triều cứ dâng
Gió cứ nổi nênh
Sóng vẫn ngủ
Đợi người cuối bãi
Để bây giờ
Trút hết về anh

Lý Viễn Giao

Mùa Vu lan nhớ


Nén nhang thơm ngát hương xưa
Dìu con trôi về miền nhớ
Chập chờn Vu Lan mấy thưở
Chuông chiều thấm ướt hơi mưa

Nổi chìm nhăn nếp trán cha
Khóc cười cạn vơi mắt mẹ
Dậm dài lòng con vò xé
Ngày đi biền biệt chia xa

Vu Lan này con không về
Cũng chẳng lên chùa tụng niệm
Thắp nén nhang nhờ gió chuyển
Gửi thơm lòng đất phương quê