Ngẫu Hứng


Nghĩ đời mà ngán cho đời
Co cóp làm sao được với trời
Chép miệng lớn đầu to cái dại
Phờ râu chịu đấm mất phần xôi
Được thua hơn kém lưng bầu rượu
Hay dở khen chê một trận cười
Dựa gối bên mành toan hóa bướm
Gió thu lạnh lẽo, lá vông rơi

Muốn Lấy Chồng


Bực gì bằng gái chực phòng không ?
Tơ tưởng vì chưng một tấm chồng
Trên gác rồng mây ngao ngán đợi
Bên trời cá nước ngẩn ngơ trông
Mua vui, lắm lúc cười cười gượng
Giả dại, nhiều khi nói nói bông
Mới biết có chồng như có cánh
Giang sơn gánh vác nhẹ bằng lông

Thơ tình đừng hỏi tại sao tôi yêu em




Em đừng hỏi tại sao tôi yêu em
Tôi chẳng có câu trả lời nào cả
Gói hồn tôi nhờ em cất giữ
Biết người ta có chịu ưng lòng?

Đừng hỏi tại sao tôi nhớ em
Câu trả lời chỉ là im lặng
Ngày xa cách tưởng mười năm không gặp
Hoa héo tàn như thiếu nửa giọt sương

Lần gặp gỡ có phải là định mệnh?
Bóng hình em tiềm thức mãi nghĩ suy
Yêu là yêu không ai trả lời được
Tại sao nàng cho lãng tử chờ mong?

Đừng hỏi nhé người con gái tôi yêu

Để tôi đốt chút lửa tình sưởi ấm
Mùa đông về không hề se lạnh
Tuy rằng em giờ chưa cạnh bên tôi.

Nguồn sưu tầm

Đầu xuân và nỗi nhớ



Ta lại nhớ nhiều, buổi chiều nay
Ngoài kia, mưa bụi lất phất bay
Lòng ta lạnh lẽo bên nỗi nhớ
Chẳng biết cùng ai để tỏ bày.

Ta nhớ quá nhiều, buổi chiều nay
Đông tàn, xuân tới, ngập heo may
Ai ơi, nỗi nhớ, còn hiu hắt
Chẳng thể làm sao được đủ đầy.

Ta lại nhớ nhiều, lúc xuân sang
Ngắm xuân mà lòng lại ngỡ ngàng
Bao mùa xuân nhỉ, bên nỗi nhớ
Nhớ hoà trời đất, nhớ mênh mang.

Mây trắng ngẩn ngơ, trộn khói bay
Gió vờn bóng gió, suốt đêm ngày
Mênh mang điệu nhạc, xuân đưa tới
Rượu nồng chưa cạn, đã ngà say.

Nỗi nhớ đầu xuân, mãi ngập lòng
Bóng người trong mộng, mãi chờ mong
Người đi nơi ấy nhiều nỗi nhớ
Nỗi nhớ đầu xuân, nhớ đỏ lòng.

Sóng hờn


Mấy mùa xa 

Anh chưa về lại
Triều cứ dâng
Gió cứ nổi nênh
Sóng vẫn ngủ
Đợi người cuối bãi
Để bây giờ
Trút hết về anh

Lý Viễn Giao

Mùa Vu lan nhớ


Nén nhang thơm ngát hương xưa
Dìu con trôi về miền nhớ
Chập chờn Vu Lan mấy thưở
Chuông chiều thấm ướt hơi mưa

Nổi chìm nhăn nếp trán cha
Khóc cười cạn vơi mắt mẹ
Dậm dài lòng con vò xé
Ngày đi biền biệt chia xa

Vu Lan này con không về
Cũng chẳng lên chùa tụng niệm
Thắp nén nhang nhờ gió chuyển
Gửi thơm lòng đất phương quê

Ngày Xuân Răn Con Cháu


Tuổi thêm thêm được tóc râu phờ
Nay đã năm mươi có lẻ ba !
Sách vở ích gì cho buổi ấy ?
áo xiêm nghĩ lại thẹn thân già.
Xuân về ngày loạn còn lơ láo,
Người gặp khi cùng cũng ngất ngơ.
Lẩn thẩn lấy chi đền tấc bóng ?
Sao con đàn hát vẩn say sưa.

Tặng Học Trò Đi Làm Quan Cho Tây



Hay thật là hay đáo để !
Bảo một đàng quàng một nẻo;
Thôi thế thời thôi cũng được !
Phi đằng nọ tắc đằng kia.

Than Mùa Hè


Tháng tư đầu mùa hạ
Tiết trời thực oi ả
Tiếng dế kêu thiết tha,
Đàn muỗi bay tơi tả

Nỗi ấy ngỏ cùng ai
Cảnh này buồn cả dạ
Biếng nhắp năm canh chầy
Gà đã sớm giục giã

Nguyễn Khuyến

Thầy Đồ Ve Gái Góa


Người bảo rằng thầy yếu cháu đây,
Thầy yêu mẹ cháu có ai hay !
Bắc cầu, câu cũ không hờ hững,
Cầm kính, tình xưa vẫn đắng cay

Ở goá thế gian nào mấy mụ ?
Đi ve thiên hạ thiếu chi thầy ?
Yêu thầy cũng muốn cho thầy dạy,
Dạy cháu nên rồi mẹ cháu ngây .

Tác giả tự dịch bài “Thiền sư”

Thu Ẩm


Năm gian nhà cỏ thấp le te
Ngõ tối đêm sâu đóm lập lòe
Lưng giậu phất phơ màu khói nhạt
Làn ao lóng lánh bóng trăng loe

Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt ?
Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe
Rượu tiếng rằng hay, hay chả mấy
Độ năm ba chén đã say nhè

Lơ đàn gieo hạt


Gió thổi về đây mấy dãy thơ
Cuốn trăng nhạt ánh quyện mây mờ
Chung bầu ảm đạm, treo sương bụi
Lất phất canh khuya lắc dật dờ!

Cho đêm vắng lặng lại thêm buồn
Lạnh lẽo đệm vào điệp nỉ non
Tiếng dế sầu ai bên kẻ đá
Để thành héo hắt, ướp băng trơn…

Nhớ chiều hôm ấy dưới mưa rơi
Chiếc bóng bâng khuâng bước nẻo đời
Lặng lẽ, ưu tư nhìn nắng tắt
Nghe lòng quạnh quẽ nghẹn chơi vơi

Thả cánh bồng bềnh giữa lộng vang
Tìm vơi nhung nhớ thuở ngày xanh
Vó câu vạn dặm, bao xuân mộng
Một sớm ly tan trước phũ phàng..!

Gặp gỡ ai kia cũng nỗi niềm
Mùa thu phủ kín cả con tim
Hồn thương tao ngộ đây duyên phận
Hai quả thương đau kết mộng thuyền

Nỗi niềm của anh 2


Em nhỏ giọt lòng qua mấy câu
Kèm bài thơ cũ thuở mưa ngâu
Dưới chiều rả rích mùa thu quạnh
Tím lại lòng anh, khúc nghẹn ngào!

Em à! Một đời định mệnh kiếp lênh đênh
Năm tháng, đêm ngày chảy bốn phương
Cũng khắc thang thênh dừng đứng lại
Dòng sông chuyển hướng ngược xuôi lên

Trăng thanh lúc tỏ lại khi mờ
Khách bến buổi đầy, bửa vắng trơ
Quả chín mịn mềm, thi vị ngọt
Hôm kia cũng cứng, cũng xanh lơ

Làm sao tròn mãi hỡi người thương!
Vầng sáng đâu giăng suốt đoạn đường
Vắng lặng canh khuya luôn vọng lại
Côn trùng non nỉ, giọt sương buông!

Vết thương lòng



Ôi chao ! Anh đau ở trong lòng
Vết thương loang lở cả ngàn năm
Làm sao em hỡi ?! Làm sao nhỉ ?!
Cho vết thương này...Khỏi quặn đau?!

Từ thuở em đi...đến bây giờ !!
Hồn anh vẫn sống ở trong mơ...
Vẫn yêu em mãi trong đơn lạnh !
Và nhớ thương cho đến dại khờ...!

Sao em lại nỡ phụ tình anh ?!
Vứt mộng yêu đương vỡ tan tành!!
Chắc tại anh nghèo, không danh vọng...?!
Không xứng cho tình em trao anh ?!

Em bảo:" anh là kẻ đến sau,
Đếnmuộn"...duyên cớ bởi vì đâu ?!
Nếu biết em chọn người đến trước !!
Anh ngỏ lời yêu từ lúc đầu...!


Trời đất ơi ! Tôi đâu có ngờ !!
Có dè đâu?! Em đã giăng tơ...!
Rồi ôm thuyền tình sang bến khác !
Đau đớn hồn tôi trong cõi mơ !!


Thơ tình: Mưa tình đầu


Mưa tình đầu

Ngồi một mình giữa căn phòng thinh lặng
Học chưa vào mà lòng trống trải quá
Mà ngoài trời nỡ đổ cơn mưa ngâu
Thế là mưa, lại là cơn mưa ngâu

Tí tách rơi qua muôn vàn chiếc lá
Và cơn mưa nghe sao giống quá
Mưa ngày xưa, mưa của mối tình đầu
Những hạt mưa trên cao, trên cao

Rớt trên đầu chàng trai tuổi mười sáu
Mưa vô tư và mưa khờ khạo
Qua làn nước tôi thấy người tôi yêu
Ôi mưa rơi cứ rơi

Thơ tình: Nỗi buồn của thời gian


Nỗi buồn của thời gian

Khi còn trẻ em nghe người ta nói
Tuổi già vẫn có tình yêu
Ở tuổi bốn mươi cuộc sống mới bắt đầu
Em không hiểu nhưng chẳng nghĩ gì lâu

Cứ hồn nhiên như cỏ dại
Giữa bao la thơm ngát của đất trời
Rồi đến ngày em vào tuổi bốn mươi
Em đã biết nâng niu cái đẹp

Và em biết hát bản tình ca đắm say
Em ngọt ngào như trái chín trên cây
Em như con ong đến ngày làm mật
Em đã chạm tay vào hạnh phúc

Rồi đến ngày em sang tuổi sáu mươi
Chiếc gương cũ ngày nào em chẳng muốn soi
Ngoảnh mặt đi giấu nỗi lòng thổn thức
Em đưa tất cả vào miền ký ức dẫu buồn vui

Ngay cả khi rực rỡ ánh ban mai
Em vẫn sợ nắng chiều vụt tắt
Em vẫn cần một bàn tay nắm chặt
Dắt em đi trong ấm áp yêu thương

Ngay cả khi mùa đông đã đến gần
Em vẫn cần một tình yêu nồng cháy
Để khiến em tan chảy thành hồ nước mênh mông
Năm tháng đã cho em

Một bông hoa tươi thắm
Một chiếc lá thu vàng
Em ướp lên trang giấy
Nỗi buồn của thời gian

Thu Điếu




Ao thu lạnh lẽo nước trong veo 
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo 
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí 
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo 

Tầng mây lơ lững, trời xanh ngắt 
Ngõ trúc quanh co, khách vắng teo 
Tựa gối ôm cần lâu chẳng được 
Cá đâu đớp động dưới chân bèo

Thơ tình: Phận tơ tằm


Phận tơ tằm

Ai ngờ được trong muôn vàn tinh tú
Có vì sao lẻ bóng một mình?
Ai hiểu được giữa dòng đời bão tố
Có linh hồn bé nhỏ bơ vơ?

Cùng một kiếp người sao kẻ sướng người đau
Tội tình chi sao em mồ côi vậy chứ?
Chút hoài niệm khi nhớ về quá khứ
Bóng bố nhạt nhòa trong mắt mẹ rưng rưng...

Để tồn tại trên đời em chọn kiếp osin
Nhục nhã ê chề ốm đau không dám nghỉ
Nước mắt mặn môi thương thầm chàng thi sĩ
Lãng tử si tình ngỡ Hoàng tử trong mơ

Đi về đâu em hỡi! Giữa đường duyên?
Mười sáu tuổi mối tình đầu chớm nở
Tình yêu đến mong manh như ngọn gió
Muôn kiếp yêu người chấp nhận ngữ đơn phương.

Thơ tình: Xin lần nữa yêu nhau


Xin lần nữa yêu nhau
Khoảng trống tâm hồn nào không có nhau
Anh và em - hai con người rất thực
Chỉ biết nâng niu miền ký ức
Nhạt nhòa...
Có những điều không thể nói ra
Không ai dám thừa nhận dù tình yêu dành cho nhau dường như đã hết?
Cố song hành dù đôi chân đã mệt?
Rã rời mỗi ngày qua...
Sống bên người sao cứ ngỡ rất xa
Em chỉ còn là nàng tiên trong kỷ niệm
Anh - Thiên thần một đời em tìm kiếm
Chết dần theo tháng năm...
Để rồi
Trách cứ nhau những điều vô cớ
Bực mình bởi những chuyện không đâu.
Đâu rồi thuở yêu đương tràn ngập.
Xót lòng nhau...
Hãy cùng nhau tìm lại phút ban đầu
Em sẽ thấy tình yêu là tất cả
Xin đừng để trái tim ta hóa đá
Giữa lo toan bề bộn đời thường.
Hãy quay về một thuở vấn vương
Anh sẽ dành cho em tình yêu ngàn lần hơn thế
Khơi lửa nồng say bừng sôi trong ngực trẻ
Xin lần nữa yêu nhau.

Thơ tình: Đợi chờ


Đợi chờ

Chờ ai nữa tôi chờ ai nữa
Ai đến đây mà đợi mà chờ
Chờ đơn lẻ chờ trong vô vọng
Em xa rồi xa tuổi ngây thơ.

Chiều đã qua một giờ cuộc hẹn
Buồn mình tôi đau tủi cho thân
Lỡ làng số không người chung cuộc
Hẹn xuân ngày lá đổ đầy sân.

Thơ tình: Sao anh không về


Sao anh không về


Sao anh không về xua bóng mây
Chờm sang làm tối góc chân mày
Sao anh nỡ dội mưa vào nắng
Tắt lịm lửa lòng vữa men say.

Sao anh chẳng về thương gió may
Bồng con nép dưới rặng sương dày
Ánh nhìn xao xác chia trăm ngả
Biết ở phương nào ngóng anh đây.

Sao anh chẳng về một lần thôi
Đong hồ nước mắt đã đầy cơi
Dằn lòng cam chịu không gợn sóng
Mặn chát tủi hờn lẫn đắng cay.

Mười tám mùa sen hoa lắt lay
Anh ham lạ biệt tháng năm dài
Sắc nước hương trời chưa phai hết
Ong trêu bướm ghẹo nát đêm ngày.

Anh hãy về đây, hãy về đây!
Không nhiều chỉ hỏi một lời thôi
Nếu duyên đã hết tình đã cạn
Bút xin kí trước một chữ này
Sưu tầm

Thơ tình: Còn nhớ chăng anh?


Còn nhớ chăng anh?

Anh!
Mình đã xa nhau như anh mong đợi
Mình lại trở về hai thế giới khác nhau
Nhưng trong đời thường hay giấc chiêm bao
Có khi nào thoáng nhớ em - ngày ấy?

Ngày tình yêu trong chúng mình bừng cháy
Ta say tình chỉ thấy có nhau thôi
Rồi đường tình phút chốc bỗng rẽ đôi
Bởi quả tim anh trôi về người khác

Và tất nhiên em là người mất mát
Chỉ biết lặng nhìn, khẽ hát khúc biệt ly
Lệ đắng môi ướt đẫm bờ mi
Em cam chịu nhìn người đi mãi mãi

Anh có nhớ em khi thấy lòng trống trải?
Có thấy buồn khi nhắc lại chuyện xưa?
Có bao giờ lại đi giữa màn mưa?
Có bật khóc trên đường xưa chung bước?

Chắc là không! Bởi bên người đẹp ý
Tình em giờ có nghĩa lý gì đâu
Cả dư âm cũng đã chìm sâu
Cùng liều thuốc thời gian bao quyền lực

Chúc phương xa anh được nhiều hạnh phúc
Đừng cau mày những lúc nghĩ về em
Về một người đem tất cả trái tim
Trao một kẻ con tim không thành thật...

Thơ tình: Mất em rồi


Mãi mãi yêu em

Anh ra đi trong mối tình dang dở
Em ở lại với nỗi buồn thương nhớ
Những lá thư tình cho em nơi xa xôi
Rồi đột nhiên lặng lẽ xa nhau 
Anh tự hỏi chắc mình không xứng
Và anh đã xa em từ đó
Chuyện tình ngây thơ như trang giấy trong tập
Đóng tập vào anh mãi xa em

Cuộc đời ai biết đâu là lẽ phải 
Bao năm ròng anh lặng lẽ vô tâm
Em vẫn chung tình mỏi mắt nhìn anh
Và cuối cùng em đã vô vọng

Lặng lẽ ra đi với phương trời mới
Tạm biệt Anh mãi mãi anh ơi
Em vẫn một lòng chung thủy mối tình đầu
Dành cho anh những gì là đẹp nhất

Một ngày kia có ngày gặp lại
Anh sẽ đau lòng lắm phải không anh
Nhưng tình yêu vẫn là vĩnh cửu
Hai chữ một lòng dành mãi cho nhau

Mãi mãi trao nhau mối tình chung thủy
Vẫn mãi yêu thương dù hai đầu cách trở
Bởi tình yêu đẹp lắm Em ơi
Đừng bao giờ xa nhau em nhé

Trái tim mình mãi mãi bên nhau
Một mai này dẫu có ra sao
Đừng bao giờ bỏ nhau em nhé
Anh khóc thầm cho đến mai sau

Anh đã biết một đều không thể 
Mái âm gia đình xa quá em ơi
Và giờ đây anh đã hiểu rằng
Mất em rồi mãi mãi em ơi 

Thơ tình: Mưa trong lòng


Mưa trong lòng

Muốn gửi vào đây trong những hồn thơ
Một dấu lặng cho mối tình đã chết
Những ân cần quan tâm nay cũng hết
Để giờ đây chào tạm biệt tình yêu!
Mất bao lâu để hiểu rõ một điều
Yêu thật khó hay quên đi mới khó
Phải làm sao để xóa hình bóng đó
Một tháng, một năm hay trọn cả một đời
Giá ngày xưa, tạo hóa chớ trêu ngươi
Đừng bắt nhịp hai trái tim xa lạ
Và rồi ta nào đâu nhận kết quả
Một người đau, một người khóc vì yêu
Cuộc sống này vô nghĩa biết bao nhiêu
Khi hối tiếc những điều ta đánh mất
Điều gì làm nhẹ cay trên khóe mắt
Phải chăng ta đang bật khóc vì ta
Tháng ngày buồn cứ lặng lẽ đi qua
Mang ký ức theo về nơi xa ấy
Nhìn tấm ảnh, nụ cười ai vẫn thấy
Cũng đang mờ theo bóng của thời gian
Hình dáng xưa giờ đây cũng vụt tan
Như ngọn nến vô tình ra trước gió
Tạm biệt em nhé! Tình yêu xưa bé nhỏ
Nến tắt rồi, ta xin cố quên em
Bước trên đời cùng với những thân quen
Vẫn độc bước dù lòng ta muốn khóc
Giọt lệ chưa một lần vương trên tóc
Dù nước mắt… vẫn nhẹ rớt trong tim
Và thêm một cơn mưa chiều nay lại đến
Đang phủ đầy nơi trái tim tôi
Mưa vẫn rơi… một cơn mưa trong lòng!