Thơ tình: Phận tơ tằm


Phận tơ tằm

Ai ngờ được trong muôn vàn tinh tú
Có vì sao lẻ bóng một mình?
Ai hiểu được giữa dòng đời bão tố
Có linh hồn bé nhỏ bơ vơ?

Cùng một kiếp người sao kẻ sướng người đau
Tội tình chi sao em mồ côi vậy chứ?
Chút hoài niệm khi nhớ về quá khứ
Bóng bố nhạt nhòa trong mắt mẹ rưng rưng...

Để tồn tại trên đời em chọn kiếp osin
Nhục nhã ê chề ốm đau không dám nghỉ
Nước mắt mặn môi thương thầm chàng thi sĩ
Lãng tử si tình ngỡ Hoàng tử trong mơ

Đi về đâu em hỡi! Giữa đường duyên?
Mười sáu tuổi mối tình đầu chớm nở
Tình yêu đến mong manh như ngọn gió
Muôn kiếp yêu người chấp nhận ngữ đơn phương.

Hờn trách chi ai khi số kiếp đã an bài
Phận nữ nhi thấp hèn đâu dám mộng
Ảo ảnh mãi thôi người chỉ là chiếc bóng
Hoàng hôn xuống rồi hỏi bóng có còn không?

Yêu nữa đi em! Yêu người yêu cuộc sống
Đừng đánh mất niềm tin vào ngày mai tươi sáng
Bóng tối qua đi đón bình minh tràn nắng
Hạnh phúc tìm về rực cháy lửa yêu thương.