Vết thương lòng



Ôi chao ! Anh đau ở trong lòng
Vết thương loang lở cả ngàn năm
Làm sao em hỡi ?! Làm sao nhỉ ?!
Cho vết thương này...Khỏi quặn đau?!

Từ thuở em đi...đến bây giờ !!
Hồn anh vẫn sống ở trong mơ...
Vẫn yêu em mãi trong đơn lạnh !
Và nhớ thương cho đến dại khờ...!

Sao em lại nỡ phụ tình anh ?!
Vứt mộng yêu đương vỡ tan tành!!
Chắc tại anh nghèo, không danh vọng...?!
Không xứng cho tình em trao anh ?!

Em bảo:" anh là kẻ đến sau,
Đếnmuộn"...duyên cớ bởi vì đâu ?!
Nếu biết em chọn người đến trước !!
Anh ngỏ lời yêu từ lúc đầu...!


Trời đất ơi ! Tôi đâu có ngờ !!
Có dè đâu?! Em đã giăng tơ...!
Rồi ôm thuyền tình sang bến khác !
Đau đớn hồn tôi trong cõi mơ !!



Em biết rằng: anh đã khổ nhiều...
Đã thành điên dại... cũng vì yêu !!
Trong cơn mê loạn anh thầm nghĩ:
Cắt bỏ tim mình cho lửa thiêu !!


Em có buồn không, em của tôi ?!
Dù em đang sống ở xa xôi...
Nơi phương trời ấy...em còn nhớ ?!
Hay đã quên rồi thuở lứa đôi ?!


Thôi thế ! Từ nay cách xa rồi !
Tình ta đôi ngả...sầu chia phôi !!
"Người đi...một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn kia, tan nát thôi...!!"

Ôi chao ! Anh đau ở trong hồn !
Vết thương cào cấu mãi...từng
 cơn !!
Làm sao em hiểu ?! Làm sao nhỉ ? !
Cho trái tim này khỏi cô đơn ?!?!

Nguyễn hoàng Đạo